Vọng về một tháng tư- tác giả Võ Thị Hạnh

VỌNG VỀ MỘT THÁNG TƯ
Tác giả : V õ T h ị H ạ n h

Mùa xuân qua nhường chổ tháng tư về
Tháng tư non đất trời vừa chớm hạ
Tháng tư xưa nhớ mùa thi rộn rã
Cái sân trường,cái sách vở chia xa

Muôn ngàn lối đưa người đi vạn ngả
Mùa phượng buồn tiếng ve sầu rôm rả
Áo học trò theo năm tháng lùi xa
Tháng tư xưa cả đất trời hoang hoải

Cõng thời gian qua triền dốc cuộc đời
Chờ biển lặng mời sông về bến đỗ
Niềm dấu ái giờ trời cao biển rộ
Níu một đời êm ả cõi nhân gian

Cho tình yêu luôn nhớ đến muôn ngàn
Và mãi mãi một tình yêu không giới hạn
Mùa tháng tư trải dài theo năm tháng
Bóng thời gian xa lắc một lối về

Vọng tháng tư đan cài vào kỉ niệm
Được cất vùi trong kí ức không tan./.

Quảng Ngãi 1/4/2026

Bài thơ “Vọng về một tháng tư” của tác giả Võ Thị Hạnh không chỉ là sự chuyển mình của thời tiết từ xuân sang hạ, mà còn là một chuyến tàu ngược dòng tâm tưởng, tìm về những ngăn kéo ký ức đã phủ bụi thời gian. Nơi tác giả dừng chân để soi mình vào dòng sông kỷ niệm.
Bài thơ không chỉ khóc cho một thời hoa mộng với sân trường, sách vở hay màu phượng vĩ “cõng” cả tuổi thơ đi qua triền dốc, mà còn là sự hòa giải dịu dàng với quá khứ.
Cái hay của bài thơ nằm ở tâm thế “níu một đời êm ả”. Dù thời gian có “xa lắc”, dù thực tại có “hoang hoải”, thì những gì đã đi qua không hề mất đi; chúng được “đan cài”, được “cất vùi” để trở thành một phần máu thịt của tâm hồn.
Qua ngòi bút nhẹ nhàng , giàu cảm xúc của Võ Thị Hạnh,Tháng Tư hiện lên như một miền trú ẩn tinh thần—nơi tình yêu không còn giới hạn bởi không gian hay thời gian, và những nỗi buồn xưa cũ cũng trở nên lấp lánh, bao dung đến lạ kỳ.
Người đọc bỗng thấy lòng mình chùng xuống, muốn được một lần trút bỏ gánh nặng cơm áo, để cùng tác giả “vọng” về những năm tháng ấy—nơi có tiếng ve sầu râm ran và những tà áo học trò trắng muốt vẫn mãi bay trong vùng ký ức không tan.


Lời bình Nhà Văn Nhà Thơ Ngọc Cẩm