Có những vết thương chẳng thể thành lời Cứ âm thầm đau giữa những chơi vơi Dẫu tháng năm trôi qua miền ký ức Mà trong tim vẫn nhói một khoảng trời Ta đã từng trao tất cả yêu thương Tin một người đi đến tận cuối đường Nào có hay đâu cuốn lời thề cũ Gió để mình ta đứng giữa vô thường Có những đêm dài thao thức gọi tên Một bóng nhạt nhòa khuất lấp màn đêm Chỉ muốn quên đi mà lòng vẫn nhớ Vò xé tim gan quặn thắt nỗi niềm Ta học mỉm cười giữa những đắng cay Giấu lệ buồn sau ánh mắt hao gầy Người cứ bước không một lần ngoảnh lại Còn riêng ta ôm thương nhớ qua ngày Một sớm mùa thu chạm hiên nhà Ta hiểu duyên mình đã cách xa Vết thương cũ chắc rồi sẽ kín Để lại cho đời những phôi pha.