TỰ TÌNH ĐÊM, tác giả Hoàng Chẫm
TỰ TÌNH ĐÊM


Ta ngược bến sông quê tìm em
về xuôi bên nớ.
Một góc trời xa
chao nghiêng nỗi nhớ hanh hao
Nắng ngủ vùi chiều hoang với màu hoa phố cũ
Biết chờ nhau…
thức suốt thì thầm với trăng sao.
Ta ngược nắng mùa thu
đưa em về miền nhớ
Rát bỏng với nghìn trùng một thuở chia xa
Chải mái tóc em buông đời quên lời tình tự
Bay giữa mùa yêu thương
còn đó bước về qua
Ta ngược với rạn vỡ
tìm vầng trăng đã khuất
Ngỡ như đêm dài chưa trút cạn niềm đau
Em nâng giọt sương
lạnh tay mềm môi lặng thầm dấu ái
Bỗng dưng
ngút ngàn trở giấc vịn níu bóng đời nhau
Ta cùng em ngược xuôi
ngày chưa biết nói
Dấu nhàu phai khăn áo đậm nổi truân chuyên
Hẹn với tháng năm
lật nghiêng bước chân biền biệt
Bất chợt mòn đau kêu thầm tên người…
xin thôi lãng quên


h o à n g c h ẫ m