THA THIẾT NHƯ DÒNG SÔNG – KHÚC TÌNH MIỀN TÂY TRONG HỒN THI NHÂN, Thơ Ngã Du Tử, Lời bình Tiến sĩ Bùi Xuân Quang
THA THIẾT NHƯ DÒNG SÔNG 

Tôi là khách đến Lấp Vò, Đồng Tháp
Ngày cuối đông yêu lắm mảnh đất hiền
Đêm thanh bình trời đất rất hồn nhiên
Cảnh sông nước như thơ vừa hiển hiện.


Có cô gái áo bà ba lên tiếng
Nở nụ cười e lệ trước anh em
Cô gái quê thon thả nết duyên êm
Ngày thục nữ làm duyên mùa tình ái.


Như trẻ lại một thời từng son dại
Áo sông hồ khoác vội dưới trời quê
Bước chân xưa em lối nhỏ đi về
Nghe xao xuyến mùa yêu vừa trở giấc.


Tôi trở lại mảnh đất tình Đồng Tháp
Nghe trái tim thắm lại một ngăn đời
Người Lấp Vò yêu lắm bạn lòng ơi
Tha thiết nhớ như dòng sông hò hẹn.

NGÃ DU TỬ/SG
(2016)

THA THIẾT NHƯ DÒNG SÔNG – KHÚC TÌNH MIỀN TÂY TRONG HỒN THI NHÂN

Thi phẩm “Tha thiết như dòng sông” – của nhà văn, nhà thơ Ngã Du Tử.
Có những miền đất, khi ta chỉ mới đặt chân đến một lần, nhưng dư âm của nó lại theo ta suốt cả đời. Như Lấp Vò – Đồng Tháp, vùng sông nước yên bình của phù sa và những nụ cười chân chất. Ở nơi ấy, thi sĩ Ngã Du Tử đã gửi lại trái tim mình bằng những vần thơ đằm thắm, tha thiết – Như chính dòng sông quê hương đang chảy trong tâm hồn ông. “Tha thiết như dòng sông” không chỉ là một khúc tình quê, mà còn là bản giao hưởng dịu dàng của ký ức, tình người và nỗi nhớ.
Từ những câu mở đầu, bài thơ đã mở ra một khung cảnh trữ tình mang đậm hồn miền Tây:
“Tôi là khách đến Lấp Vò, Đồng Tháp
Ngày cuối đông yêu lắm mảnh đất hiền
Đêm thanh bình trời đất rất hồn nhiên
Cảnh sông nước như thơ vừa hiển hiện”.
Hình ảnh người “khách đến” chứa trong đó cả sự ngỡ ngàng, vừa xa lạ, vừa thân quen. “Mảnh đất hiền” – hai chữ giản dị mà thấm đẫm tình người, khiến người đọc cảm nhận được cái hồn hậu, cái an nhiên của miền quê Nam Bộ. Thi sĩ không miêu tả nhiều, nhưng mỗi câu thơ đều gợi nên vẻ bình yên sâu thẳm – Nơi đất và người hòa quyện trong cùng một nhịp sống hiền hòa.
Điểm nhấn cảm xúc của bài thơ chính là khi hình ảnh cô gái quê xuất hiện – Biểu tượng của vẻ đẹp mộc mạc, đằm thắm mà tinh khiết:
“Có cô gái áo bà ba lên tiếng
Nở nụ cười e lệ trước anh em
Cô gái quê thon thả nết duyên êm
Ngày thục nữ làm duyên mùa tình ái”.
Áo bà ba, nụ cười e lệ, dáng thon thả – những hình ảnh mang đậm bản sắc Nam Bộ ấy đã được nhà thơ khắc họa bằng cái nhìn yêu thương và trìu mến. Đó không chỉ là một bức chân dung, mà còn là biểu tượng của cả một miền đất – nơi người phụ nữ giữ gìn nét đẹp hiền hòa, kín đáo, nhưng ẩn chứa sức sống dịu dàng của phù sa.
Cảm xúc của thi sĩ như được đánh thức, làm sống dậy một miền tuổi trẻ:
“Như trẻ lại một thời từng son dại
Áo sông hồ khoác vội dưới trời quê.”

Câu thơ mang dư âm của hoài niệm. Một chút bâng khuâng, một chút tiếc nuối, nhưng chan chứa niềm vui được sống lại “một thời son dại”. Phải chăng, mỗi con người, khi đứng giữa thiên nhiên trong trẻo, lại tìm thấy chính mình thuở ban đầu – nơi tâm hồn còn nguyên vẹn niềm tin và rung cảm?
Khổ cuối như một tiếng thở dài dịu ngọt, khép lại bài thơ bằng một dòng xúc cảm tràn đầy yêu thương:
“Tôi trở lại mảnh đất tình Đồng Tháp
Nghe trái tim thắm lại một ngăn đời
Người Lấp Vò yêu lắm bạn lòng ơi
Tha thiết nhớ như dòng sông hò hẹn”.
Hình ảnh “ngăn đời” là điểm tựa của ký ức – Nơi thi nhân cất giữ những điều không thể quên. “Tha thiết như dòng sông” – đó không chỉ là nhan đề, mà là linh hồn của bài thơ. Dòng sông không đứng yên, cũng như nỗi nhớ và tình người luôn chảy mãi trong tim thi sĩ.
Đọc “Tha thiết như dòng sông”, ta như được tắm mình trong hơi thở của miền Tây hiền hậu, nghe thấy nhịp trái tim của người thi sĩ đang hòa cùng nhịp sông nước, nhịp quê hương. Bài thơ không chỉ nói về một vùng đất, mà còn nói về tình người Việt – sâu sắc, thuần hậu và nồng nàn như sông nước Cửu Long.
Và có lẽ, mỗi người đọc đều sẽ thấy mình đâu đó trong lời thơ ấy – Một người từng đến, từng yêu, từng nhớ và mang về trong lòng một dòng sông riêng của ký ức – tha thiết, dịu dàng, mà mãi tin yêu.
Tác giả: Bùi Xuân Quang
(Đồng Nai)