ĐÊM KHÔNG TRĂNG SAO, tác giả Huỳnh Thị Kim Út
ĐÊM KHÔNG TRĂNG SAO

Đã lâu rồi, em không còn nhìn lên trời đêm
Nơi ấy ngày xưa có vầng trăng 16
Anh thường trêu trăng như em đẹp dịu dàng đến thế
Và có hai vì sao đậu trên đôi mắt em

Đã lâu rồi em không nhìn ngắm bầu trời
Tìm những yêu thương khi xưa thì thầm anh nói
Tình yêu dành cho em,anh nhờ trăng sao giữ lấy
Để khi không có anh, em không phải cô đơn

Đã lâu lắm rồi, em không còn nữa nụ cười
Mắt em buồn , không còn như vì sao lấp lánh
Em ở lại một mình, bên em không còn anh nữa
Anh đi thật xa, để khoảng trống lại cho em

Đã lâu lắm rồi... em đếm từng ngày
Thời gian không là một năm mà thành nhiều năm đăng đẳng
Đuôi mắt em giờ hằn sâu không chỉ là nỗi nhớ
Mà còn là nỗi đau không nói thành lời

Đã lâu lắm rồi...hôm nay em ngẩng nhìn trời đêm
Không trăng sao...một màu đen , trống vắng
Có sương lạnh ...và không anh bên cạnh
Một khoảng lặng lạnh lùng...chỉ em biết riêng em
SNCP