Chùm thơ lễ Vu Lan.
( Những bài thơ các tác giả đăng trên trang thơ CLB VTSG)
1.
VU LAN BÁO HIẾU
Lâu rồi vắng tiếng mẹ cha
Gió đơn côi gió cửa nhà lạnh tanh.
Con chim chích nhỏ đậu cành
Vắng người chăm sóc năm canh cũng buồn.
Mẹ là tia nắng đầu hôm
Sữa nuôi phần xác, phần hồn ru con.
Đói no mẹ vẫn vuông tròn
Nghĩa ân, hiếu đạo vẫn luôn vững lòng.
Tình cha như núi như sông
Tưới phù sa mát cánh đồng đời con.
Tinh mơ đến tắt hoàng hôn
Miếng cơm manh áo cho con bằng người.
Mỏng tang về phía cuối trời
Mẹ cha vẫn mỉm nụ cười bên con.
Trăng rằm tháng bẩy lại tròn
Tâm nhang báo hiếu lòng con lệ trào
--
2
MÁ ƠI!
Nguyễn Nguyên Phượng.
Chiều nay con gọi má ơi
Không âm vang. Chỉ nghẹn lời mà đau
Ba sáu năm, nấm mộ sầu
Về thăm mộ.Đã nhạt màu tóc sương
Dạt xô lấm bụi phố phường
Chảy xuôi giọt lệ náu nương mẫu từ
Nhân tình thế thái nhọc nhừ
Còn thơm chỗ ướt má như biển trời
Ảo mơ nối cánh diều rơi
Dòng thơ cho má chao lời lặng thinh
Đông gầy ủ rét bình minh
Đò đời vượt sóng trang kinh nào bằng
Lá vàng ngời vọng xa xăm
Vu Lan Báo Hiếu - rưng thầm má ơi!
Mỹ Tho, 25/8/2026
--
3
LỄ VU LAN NHỚ MẸ CHA
Cao Hùng Cường.
Lên chùa ngày lễ vu lan
Nhớ cha thương mẹ muôn vàn buồn đau
Ngực đeo hoa trắng lệ sầu
Con về cha mẹ còn đâu mà tìm
Trước bàn hương án lặng im
Nhớ hình bóng mẹ bên thềm đợi con
Đời trai chinh chiến mỏi mòn
Để cho mẹ nhớ nhắc con tháng ngày
Cha già trung thực thẳng ngay
Thương con nhưng chẳng tỏ bày cùng ai
Ngày đêm chăm chỉ miệt mài
Vì con chẳng quản sương mai nắng chiều
Những hình bóng dáng thân yêu
Chẳng còn đâu nữa những chiều bên nhau
Ngực cài hoa trắng một màu
Mẹ cha con biết tìm đâu bây giờ
Trước thềm nhà cũ ngẩn ngơ
Nhớ thương cha mẹ thẫn thờ tim con
Bước chân đi đã mỏi mòn
Vẫn nghe tiếng mẹ ru con thuở nào...
--
4
VU LAN NHỚ MẸ
Tác giả: Lê Phước Đính
Thấm thoát mười năm đã đến rồi
Vu lan nhớ mẹ lắm mẹ ơi
Trời thu chiều xuống vầng mây xám
Trông về phương Bắc thắt lòng đau
Nhớ lại năm xưa những tháng ngày.
Khi ấy con còn trong quân đội
Con về thăm mẹ giữa mùa cau
Trái non mơn mởn xanh tàu lá
Nắng trải trên đồng lúa trĩu bông.
Bên hiên mẹ đứng nhìn ra ngỏ
Mắt mẹ tỏ mờ tóc bạc phơ
Tháng năm mòn mỏi trông chờ mãi
Chẳng thấy con về mẹ buồn lo.
Sương gió đời trai con nặng nợ
Tổ quốc non sông phải đáp đền
Biên cương hải đảo giặc xâm lấn
Con chưa về với mẹ mẹ ơi.
Năm tháng trôi nghĩa ơn chưa trả
Khi con về mẹ đã đi xa
Nén hương thắp lên bàn thờ mẹ
Lòng bùi ngùi giọt lệ trào rơi
Xin lạy mẹ cho con nhận tội
Suốt cuộc đời mẹ vẫn bên con...
(Sg.27.8.2026 - Rằm th 7 AL)
--
5
MÙA VU LAN BƠ VƠ
Tg Hoài Hương.
Mùa thứ sáu Mẹ đi vào yên lặng
Vu Lan cài hồng trắng trước ngực con
Hồn quạnh quẽ giữa Sài Gòn mưa nắng
Thấu trong tâm ơn trĩu nặng vẫn còn
Vào tháng bảy kinh dạy tròn chữ hiếu
Cha Mẹ đâu để lo liệu bây giờ
Đi tìm mãi mà bơ vơ ai hiểu
Giữa dòng đời với giọng điệu ngẩn ngơ.
Tro cốt ở trong chùa đang nằm đó
Viếng thăm mà có tỏ được gì đâu
Tràn giọt lệ cho cơn sầu chưa ngỏ
Cõi âm dương nhờ gió chuyển nhiệm mầu
Mưa giăng mãi cho nỗi buồn tê tái
Thêm một lần như ngây dại hồn ta
Cha mẹ vãn cảnh vắng nhà e ngại
Mùa Vu Lan đi khấn vái ông bà
Hoa trắng ngộ lòng chuẩn tâm thanh khiết
Ý ẩn sâu nỗi ly biệt vĩnh hằng
Mồ côi biết lòng giá băng cay nghiệt
Vẫn đi tìm nào thấy, tiết tròn trăng
Làn khói tỏa hương lượn vòng theo gió
Một nén nhang con muốn ngỏ đôi lời
Dạ kính viếng những người nơi dòng họ
Ở dương trần một mình nó chơi vơi .
06.08.2026
6
VU LAN HIẾU HẠNH
Tg Đức Đạt
Mười lăm tháng bảy đến rồi
Nén nhang hoa quả đĩa xôi con gà
Cháu con công việc ở xa
Cùng nhau hội tụ quê nhà thân yêu
*
Vu Lan nhắc nhở bao điều
Chắp tay khấn nguyện bấy nhiêu lòng thành
Cửu huyền thất tổ siêu sanh
Hương thơm ngào ngạt đất lành nở hoa
*
Phước dày đức độ giao hòa
Tâm thành một lễ vượt qua luân hồi
Bâng khuâng ngắm cảnh mây trôi
Hướng về di ảnh bồi hồi nhớ thương
*
Khói trầm sưởi ấm từ đường
Nỗi niềm thành kính vấn vương chẳng rời
Cho dù cách trở muôn nơi
Ngày rằm hiếu nghĩa trọn đời sao quên.
--
7
VU LAN NHỞ CHA
Thơ Anh Đặng
Có ai lấy lại cho con
Ngày này năm trước
Để cha con sống với đời con
Cha ơi từ buổi cha đi xa vắng
Con đã bao đêm nhở cha hoài
Thời loạn lạc cha vất vả gian truân
Thời chiến tranh xông pha lứa đạn
Nuôi con hèn yếu tội công cha
Cõng cả đời con đi suốt tuổi già
Chiều nay sương lạnh lễ vu lan
Nhở cha hậu chiến khổ trăm đường
Cơm nhút cà khoai nhà vẫn thiếu
Quanh năm vất vả mấy lúc nhàn
Cuộc đời như thể chín tư năm
Bận cháo bận khoai cùng làng sống
Bây giờ no đủ cha không còn
Vu lan đến con thắp nén hương
Ngọn đèn dầu lứa cháy chập chờn
Linh thiêng hồn cha ngồi trên đó
Lễ vật thờ tiên kính cha mời
Cầu Bến nại bên bồi bên lở
Ngày xưa khổ tận nay thời vinh quang
Chiều thu gío lọng cành cây
Nằm mơ con thấy hồn cha bay về
-
8
MẸ TÔI
Tg Hoài Hương
Đường trần tuổi hạc vẫn lon ton
Chín bảy mùa xuân sức khỏe mòn
Cực khổ thời son cùng bảy đứa
Thanh nhàn buổi xế với vài con
Hiền hòa mãi giữ tâm tươi sáng
Đức độ hoài gieo phúc vẹn tròn
Tuyệt diệu nhân từ như bóng cả
Muôn đời dạ trẻ tạc bằng non.
16.08.2020 Ẩn bớt
--
MÁ ƠI,CON NHỚ MÁ !
Thơ: Huỳnh Thị Kim Út
Con trở về thăm lại chốn xưa
Quê Gò Công , con sống một thời tuổi dại
Nơi ấy xưa , có má già tóc trắng
Tần tảo sớm hôm chăm sóc chồng con
Nơi một thời con cùng bè bạn chung trường
Thả ước mơ vào đời qua những ngày cắp sách
Nơi đêm đêm con say trong giấc ngủ
Cảm giác ấm nồng bàn tay má đắp chăn
....
Con trưởng thành đến tuổi biết yêu
Rồi lấy chồng xa, rời vòng tay má
Ngày xa xứ mắt con nhòe lệ ướt
Dáng má gầy, miệng cười mà mắt rưng rưng
Gần cả cuộc đời, trải qua lắm buồn vui
Những phút chông chênh con lại về bên Má
Để được khóc,được yêu thương ,khuyên bảo
Con vững vàng hơn ,trước mọi phong ba
Rồi một ngày má bỏ con đi
Về nơi xa không có bon chen, giả dối
Con bật khóc thấy mình như đứa trẻ
Bị bỏ quên , bơ vơ giữa dòng người
Năm năm rồi không có má bên đời
Về nhà xưa không còn dáng má
Bông hồng trắng con cài nơi ngực trái
Má kính yêu ơi,con nhớ má thật nhiều
SNCP
10
..MÁ ƠI ! CON XIN LỖI
Thơ: Huỳnh Thị Kim Út
Khi con chập chững tập làm thơ
Bài đầu tiên con viết về bè bạn
Có kỉ niệm một thời cắp sách
Bên thầy cô , cùng phấn bảng,bút nghiên
Khi trái tim thiếu nữ biết yêu thương
Thơ con tặng một người ,một người duy nhất
Với những yêu thương, giận hờn,mong nhớ
Những rung động đầu đời của tuổi chớm yêu
Con không nghĩ đến một ngày con mất Má
Tim chợt đau, con thành trẻ mồ côi
Tuổi lớn rồi sao hụt hẫng Má ơi
Đâu dáng Má khi con về thăm ngôi nhà cũ
Khi con khóc không còn ai an ủi
Không người vỗ về, nâng đỡ lúc chông chênh
Không còn bàn tay nắm giữ lấy tay con
Những lúc tuyệt vọng, truyền cho con thêm nghị lực
Không còn nữa nụ cười móm mém
Mắt yêu thương, âu yếm nhìn cháu,con
Ngôi nhà xưa thiếu dáng Má sớm hôm
Bỗng trống vắng ,lối con về sao xa quá
Nơi ngực trái con cài hoa Hồng trắng
Nhìn bông hoa ,nghe đau nhói trái tim
Má của con, con nợ Má cả cuộc đời
Bài thơ tặng Má,Má mất rồi, con mới viết
Má của con,con xin lỗi Má vạn lần
SNCP
BÀI THƠ TẶNG MẸ MÙA VU LAN
Tg Hoài Hương
Ngày xưa mỗi độ Vu Lan
Hoa Hồng một giỏ nồng nàn đến tay
Mẹ yêu thích thú cả ngày
Ngồi bên chụp ảnh vui thay con mình
Sắc màu tươi đỏ đẹp xinh
Sáng ngời hạnh phúc chút tình thân thương
Giờ đây ngã rẻ đôi đường
Hồn bay theo gió ngàn phương chốn nào
Cõi lòng con vẫn xuyến xao
Nhớ hình bóng mẹ ngọt ngào tràn ra
Người quê chân chất ithật thà
Tận tâm lo lắng nết na vuông tròn
Cả đời vất vả sắt son
Gia đình trên hết chẳng còn nghĩ chi
Trần gian kết thúc
được gì
Đàn con đủ lớn bước đi vững vàng
Duyên tình đã trót nặng mang
Mẹ hiền vắng bóng lại càng khó quên
Vu Lan rộn tiếng
mưa rền
Cõi lòng tan tác kề bên ảnh Người
09.08.2024