GIỮ LẤY MÙA VUI CỦA SÓNG ĐỜI – thơ Pham Ngọc Dũ , dịch giả Võ Thị Như Mai


GIỮ LẤY MÙA VUI CỦA SÓNG ĐỜI

Có những mùa hoa trên tháp bút
Lạc loài đang độ tuổi vừa xuân
Nghìn sau cánh hạc hoài bay mãi
sao khóc một thời tuổi mới xanh?

Nắng đã vừa lên ươm sắc mộng
Gọi nghìn thương nhớ tuổi đôi mươi
Sức trẻ còn vươn vai sức sống
Có ai nhìn lại phía bên đời?

Em đã đi qua ngày tuổi trẻ
Nhớ gì thân thiết một đường bay
Tình đã lên màu thương nhớ cũ
Này em, non nước đã mùa thay

Tiếc chi rằm nọ thuở trăng xưa
Sáng trưng trên lũng quê ngày ấy
Mời em, trăng sáng cùng chiêm ngưỡng
Cũng một mùa trăng, một cách say

Thương tiếc ngày xuân thời mới lớn
Qua rồi, sao luyến nhớ khôn nguôi
Mỗi ngày một khác khung trời mới
Giữ lấy mùa vui giữa sóng đời


Phạm Ngọc Dũ



RETAIN THE JOYFUL SEASON, THE WAVES OF LIFE
There are flower seasons on the pen tower
Isolated in their blooming time
Cranes still flying a thousand years later
Why crying for the short youthful chime?

The sun rising and nurturing our dreams
Reminding us the fondness in twenties
When you are young, easy to reach out
Do you look back other side of life?

You have passed those days of the youth
Hard to remember a flight path so dear
Love has shone its loving in memory
My sweetheart, a new season for the country

Why regret that fullmoon in the past my love
It was so bright in the town valley
You were invited to admire the moon with me
It was the same season, we were impassioned

With great regret, our blossoming age
Passing through leaving great fondness
Each day is another new day in this life
Retain the joyful season, the waves of life.

Vo Thi Nhu Mai dịch